Tôi chỉ cần có em_chương 19

Chương 19

“Vết thương còn đau không, là do anh bất cẩn.”

“ Không đau, không đau.”

“Ngốc, nói không đau mà lại khóc.”….

“Hai bàn tay này, từ lâu đã nhuốm đầy máu tươi…”

“Em muốn chúng ta chấm dứt?”…..

__________________

Nằm trong phòng bệnh vắng lặng, Dương Khinh Tiêu mở to mắt nhìn ra ngoài khung cửa sổ, ánh nắng yếu ớt cố tìm cách len qua đám mây dầy chiếu xuống khoảng sân rộng. Nhớ lại chuyện mấy giờ trước, anh cảm thấy quả thật khó tiếp nhận được. Trong cuộc đời sống qua hơn ba mươi năm, có nằm mơ Dương Khinh Tiêu cũng không mơ tới có một ngày anh lại…giết người. Mà cái cảm giác lúc đó thật sự không phải làm anh kinh sợ, cũng không làm anh bị dày vò, cũng không hề do dự mà là một cảm giác…thống khoái.

Nghĩ đến đó, Dương Khinh Tiêu rùng mình, từ bao giờ mình lại trở thành kẻ thích giết người? Giơ hai bàn tay lên không, Khinh Tiêu nhìn chăm chú vào đó, bàn tay này, đã nhuốm máu rồi. Lúc bước vào căn phòng đó, nhìn thấy cảnh tượng đó, anh liền không chút do dự ra tay hạ sát tên kia, một dao thật sự chưa làm anh nguôi giận, hắn ta rất đáng chết, chết một ngàn một vạn lần cũng chưa đủ. Mặc dù chưa động được vào một sợi lông tơ của Y Tịnh, nhưng trong đầu hắn dám có ý nghĩ kia, đáng chết, đúng là đáng chết…A…điên rồi, mình thật sự điên rồi…

Lúc Dương Khinh Tiêu đang rối tung với suy nghĩ của mình thì cửa phòng bệnh bật mở, Dương Na đi vào, nhìn thấy sắc mặt Khinh Tiêu không tốt thì lo lắng: “Tiểu Tam, thấy không khỏe ? Tỷ kêu bác sĩ tới xem!”

Dương Khinh Tiêu giật mình khôi phục lại dáng vẻ bình thường: “Không sao, chỉ hơi mệt chút!”

Dương Na ngồi xuống ghế bên giường đem giỏ trái cây đặt lên đầu tủ, “Em làm cho cả nhà sợ hết hồn, Nghiêm ca vừa nghe em nhập viện đã khóc rống lên a, đã bao nhiêu tuổi rồi mà cứ như trẻ con, cũng may mắn chỉ là tổn thương phần mền, không có đụng đến xương.”

Thở dài một hơi, Dương Na lại nói: “Thật không thể ngờ Anna lại làm như vậy, thật là ngu ngốc. Mà Alex xuống tay cũng quá lạnh lùng đi, dù sao đã từng có một thời gian gần gũi cơ mà.” Trong gia đình, ai cũng biết lịch sử của Mộ thị trước đây, tuy không còn nhún tay vào nữa, nhưng mọi chuyện đều biết rõ. Dương Na cũng không ngoại lệ, cô đối Khinh Tiêu nói tiếp: “ Tiểu Tam, em có sợ một ngày nào đó, anh ấy đối với em như vậy?”

Có chút ngạc nhiên, nhưng Khinh Tiêu hiểu ý Dương Na, chuyện tình cảm của anh và Mộ Dung Y Tịnh anh cũng không có nói cho người nhà biết, nhưng nếu đã nhận ra rồi, anh cũng không cần giấu diếm. “Tịnh sẽ không bao giờ muốn tổn hại đến em. Nhưng Na tỷ làm sao biết chuyện em và Tịnh yêu nhau?”

“Ánh mắt…” Dương Na cười lên rất đẹp, tính cách lại ôn hòa nhu thuận, có chút giống anh. “ Tuy hai người không nói gì, trước mặt người khác cũng không có tỏ ra cử chỉ rõ ràng, nhưng ánh mắt cả hai nhìn nhau nói lên điều đó, chỉ cần dụng tâm để ý, tự nhiên sẽ biết.”

Dương Khinh Tiêu nhìn sâu vào mắt Dương Na nói khẽ: “Na tỷ, thật xin lỗi!”

Dương Na cười rộ lên, nhìn Khinh Tiêu không hiểu: “Xin lỗi cái gì chứ?”

“Em đã cướp đi Tịnh…”

Lặng yên một lúc lâu, Dương Na mới lên tiếng: “ Em đã biết rồi? A, đừng có trưng ra có bộ mặt tội lỗi đó đi, lúc đầu phát hiện người Alex yêu là em, tỷ cũng có chút hoảng sợ, nhưng mà suy nghĩ kỹ, lại thấy đó cũng là chuyện tốt. Anh ấy là một người mà bất cứ ai lần đầu nhìn vào đều bị cuốn hút, nhưng mà đáng tiếc, không một ai vào được nơi cấm địa kia là trái tim anh ấy.

Con người đó dường như là một khối băng ngàn năm, lãnh huyết vô tình đối với bất kỳ ai cũng dùng một thái độ âm lãnh, dù biết không được nhưng tỷ không thể cưỡng lại nổi sức hấp dẫn từ anh ấy. Mối tình này, tỷ đã ấp ủ thật là lâu đi, hình như từ lúc học cao trung là đã yêu anh ấy rồi. Nhưng mà tỷ chỉ biết chờ đợi một điều không thực, cũng khống dám tiếp cận người đó, sợ rằng mình sẽ bị tổn thương, chỉ có em, em đã bước qua mọi thứ để đi vào trái tim người kia. Em xứng đáng hơn tất cả những nữ nhân đem lòng yêu Alex.

Biết được em cùng Alex tỷ thấy thật nhẹ nhõm, cuối cùng cũng dỡ bỏ được khối tình cảm kia ra khỏi trái tim để đón nhận một người khác, người mà cả cuộc đời này tỷ sẽ dùng tình yêu gắng bó. Cho nên, Tiểu Tam, đừng ái náy, biết không!”

Dương Khinh Tiêu nắm lấy bàn tay mềm mại của Dương Na thâm tình: “Cám ơn, Na tỷ!”

Dương Na kéo đầu Khinh Tiêu ôm vào lòng, khóe mi tràn ra một giọt nước mắt, từ khi nào đứa em của cô lại trở nên hiểu chuyện như vậy,tinh tế như vậy? Trong nhà, người mà cô thương yêu nhất chính là Khinh Tiêu, đoạn thời gian trước đây, đứa em này đã làm cô buồn lo biết bao nhiêu, hiện tại lại nói được những lời này, thật sự rất tốt, rất tốt… “Tiều tử ngốc!”

Xúc động qua đi, Dương Na quẹt nước mắt cười xòa: “ Thôi đi, đừng có ủy mị như vậy, cố gắng nghe lời bác sĩ, mau chóng về nhà mẹ đã chuẩn bị rất nhiều thứ để tẩm bổ cho em, Nghiêm ca và tỷ cũng nhờ vậy mà được hưởng ké a.”

“Dương tiểu thư?” Thanh âm trong trẻo vang lên, hai người quay đầu nhìn lại, là Hàn Vũ Xuyên, tuy không trực tiếp điều trị cho Dương Khinh Tiêu, nhưng mà dù sao cũng có quen biết nên thường qua xem.

“Marcus?”

Hàn Vũ Xuyên đứng gần Dương Na có chút thấp hơn, nhưng hai đại mỹ nhân kề cận cũng là một cảnh đẹp nhất đi. Dương Khinh Tiêu đối Hàn Vũ Xuyên liếc mắt, “ Marcus, anh đến thăm tôi hay là muốn quảng cáo cái gì?”

Hàn Vũ Xuyên cười lạnh, thái độ kia sao mà giống người nào đó: “Cậu cũng thông minh a, đem cho cậu mấy brochure (tập sách quảng cáo) về loại dược phẩm mới a, có công năng hồi phục vết thương hở, không để lại sẹo, được tôi đặc biệt lựa chọn, bảo đảm hiệu quả 100%, nếu cậu không muốn mang sẹo thì tôi sẽ để cho cậu với giá ưu đãi nha.”

Dương Na ngắm nghía Hàn Vũ Xuyên từ nãy đến giờ mới tròn mắt hỏi: “Marcus, anh xinh đẹp như vậy không biết có phải là do bảo dưỡng bằng công nghệ không a?”

Hàn Vũ Xuyên nhếch môi lạnh lùng, tuy là bác sĩ thẩm mỹ nhưng anh cực ghét ai nói nhan sắc của anh là do công  nghệ : “Dương tiểu thư, là bác sĩ thẫm mỹ không nhất thiết phải thẫm mỹ .”

Dương Na lại không hiểu ý, còn cố tình dậm chân phản đối: “Anh nói xạo quá đi, hồi cao trung, anh nhìn đâu có giống bây giờ.”

Dương Khinh Tiêu lâu lâu mới có cớ để làm khó người này cũng hùa theo Dương Na : “Oa, tôi cũng nghi ngờ nha, hèn gì thấy anh đẹp như vậy, hóa ra là nhờ công nghệ cao.”

Hàn Vũ Xuyên tức giận liếc qua liếc lại giữa hai chị em cao to kia: “Hừ, các người không tin thì cứ đi hỏi Alex, Dương tiểu thư, cô trở thành người mẫu sáng giá thế kia không phải cũng là do bảo dưỡng mới được sao, trong lịch hẹn khách hàng của Maroli spa tên cô xuất hiện cũng không có ít nha.”

Dương Na đỏ mặt: “Sao anh biết?”

Hàn Vũ Xuyên nén tập brochure vào người Khinh Tiêu xong quay bước ra cửa bỏ lại một câu: “Tôi là ông chủ của Maroli, chuyện gì ở đó mà tôi không biết.”

Dương Na suy nghĩ một chút, ánh mắt đảo qua đảo lại, thần sắc quái dị cuối cùng ngẩng đầu hướng Khinh Tiêu nói: “Tiểu Tam, tỷ biết người đàn ông lý tưởng của mình là ai rồi, tỷ phải đuổi theo mới được a. Cái biểu tình kia, rất có khí chất, rất có khí chất a.” Nói đoạn, cô mở cửa chạy mất dạng.

Dương Khinh Tiêu nhìn theo không nhịn được cười, cái câu cuối cùng kia, hình như có chút quen quen.

Vừa lúc đó, Mộ Dung Y Tịnh cũng đi vào, nhìn thấy bộ dáng vội vã của Dương Na cùng biểu tình quái dị của người nằm trên giường thì hơi thắc mắc: “Tiểu Na làm sao vậy?”

Dương Khinh Tiêu lắc lắc mái tóc đã có hơi dài của mình: “Không sao, chỉ là phát hiện người đàn ông lý tưởng của đời mình nên vội vã chạy đuổi theo thôi.”

Mộ Dung Y Tịnh thấy thần sắc của Khinh Tiêu cũng khá tốt nên cũng yên tâm, từ lúc đó đến giờ cả hai không có nhắc lại chuyện kia, nhưng Mộ Dung Y Tịnh không dám nhìn thẳng vào Khinh Tiêu, trong lòng vẫn có cái gì đó nghèn nghẹn. Anh rót một chút nước đưa qua cho Dương Khinh Tiêu: “Anh uống nước đi!”

“Ân!” Dương Khinh Tiêu đưa tay tiếp nhận ly nước, vô tình ngón tay hai người chạm khẽ vào nhau, Khinh Tiêu hơi giật mình làm ly nước rơi xuống sàn vỡ tan. Theo một tiếng thủy tinh vỡ chói tai cả hai liền rơi vào yên lặng. Dương Khinh Tiêu bối rối: “Xin lỗi, anh thật vô ý .”. Mộ Dung Y Tịnh sau một lúc lâu thất thần cũng thanh tỉnh trở lại.

“Không sao mà!”

Y Tịnh cúi xuống định nhặt những mảnh vỡ thì đã có người kéo lại: “Tịnh, lại đây với anh.”

Y Tịnh ngồi ghé vào bên giường, hốc mắt đã có chút đỏ cúi mặt không nói gì . Khinh Tiêu ngồi dậy nâng nhẹ bàn tay trắng trẻo thon dài bị một dãi băng quấn quanh. Hôn lên những ngón tay, Khinh Tiêu xúc động không ít, mà Y Tịnh lúc đó cũng ngước lên nhìn Khinh Tiêu kinh ngạc.

“Bàn tay em, bàn tay em….”

Mân mê những ngón tay dài, Khinh Tiêu nhìn vào mắt Y Tịnh, làm cho anh không cách nào né tránh: “Bàn tay em thật đẹp!”

“Tiêu…”

“Vết thương còn đau không, là do anh bất cẩn.”

Nước mắt khó mà kiềm lại được, đã tràn mi: “ Không đau, không đau.”

Cúi xuống dùng môi liếm đi hạt nước mắt vừa lăn bên má Dương Khinh Tiêu cười khẽ: “Ngốc, nói không đau mà lại khóc.”

 “Anh…không sợ em…?”

“Sao phải sợ em, em đáng yêu thế cơ mà.”

Mộ Dung Y Tịnh rút tay về, “Anh đừng cố gạt em, trãi qua chuyện đó em đã không còn giống với Y Tịnh trong lòng anh trước kia nữa rồi.”

“Tại sao lại không giống, em vẫn là em.”

Mộ Dung Y Tịnh đã trở nên kích động: “Phải, em vẫn là em, em vốn lãnh huyết vô tình, giết người không gớm tay.”

Dương Khinh Tiêu muốn phản đối, nhưng Y Tịnh đã khoát tay cướp lời anh: “Anh đừng nói gì nữa cả, em hiểu anh đang nghĩ gì, hai bàn tay này, từ lâu đã nhuốm đầy máu tươi…Không những thế, em còn là một kẻ tàn độc, trước đây em còn làm ra những chuyện tàn nhẫn hơn cả cái cách em giết Anna. Chính mắt anh nhìn thấy rồi đó, với con người anh, có thể chấp nhận em sao? Nếu anh có cố gắng chấp nhận, em cũng không thể ở bên cạnh anh được nữa rồi!”

Giọng Dương Khinh Tiêu vẫn rất ôn hòa: “Em muốn chúng ta chấm dứt?”

“Không còn cách nào khác…Đó là cách tốt nhất cho cả hai.” Mộ Dung Y Tịnh nén xúc động, thân người hơi run lên đáp.

Dương Khinh Tiêu không nói tiếp chuyện đó, mà lại hỏi Y Tịnh: “Anh có thể hỏi em vài câu được không?”

Mộ Dung Y Tịnh gật đầu, mái tóc dài đen bóng phiêu tán bên vai, Khinh Tiêu nhìn qua đã thấy lòng say say.

“Lần đầu tiên em xuống tay với một người là khi nào?”

Hơi ngạc nhiên vì câu hỏi của Dương Khinh Tiêu, nhưng Y Tịnh vẫn trả lời: “Năm mười bốn tuổi, không phải một mà là bảy người.”

“Cảm giác lúc đó của em thế nào?”

“…Hưng phấn.”

“Không có do dự?”

“Không có!”

“Không day dứt?”

“Không.”

“Vậy em đã giết bao nhiêu người rồi?”

“Em không nhớ…Nhưng mà, rất nhiều.”

Dương Khinh Tiêu nâng cằm Y Tịnh để cả hai cùng nhìn vào mắt nhau: “Vậy để anh nói cho em biết, chỉ có những người giống nhau mới có thể ở bên cạnh nhau, em nghĩ anh và em có cùng một loại người?”

“Không có, chúng ta là hai loại người hoàn toàn khác nhau…”

Dương Khinh Tiêu lên giọng: “Em sai rồi!” Lại trầm ngâm một lúc mới hạ giọng nói, “ Chúng ta là cùng một loại người. Khi anh bước vào căn phòng kia, anh đã hận không thể giết tên kia một trăm ngàn lần, xuống tay xong anh còn cảm thấy thật thích thú, lúc em bắn chết bọn kia, anh không thấy một chút gì ghê sợ mà là cực kỳ hưng phấn, lần đầu tiên anh nhìn thấy một khía cạnh khác trong con người em, khát máu. Trong mắt anh lúc đó, em rất đẹp, như một con báo mạnh mẽ triệt hạ con mồi. Em đứng đó, tàn nhẫn hành hạ Anna, phong thái đó quả thật rất cuốn hút. Em nói hai bàn tay em đã nhuốm đầy máu vậy thì đây, bàn tay anh cũng đã nhuốm máu rồi.”

Dương Khinh Tiêu đưa tay vuốt ve gương mặt Y Tịnh: “Em có khó chịu khi bàn tay dính máu này vuốt ve em không?”

Mộ Dung Y Tịnh bàng hoàng: “Khinh Tiêu…”

Kéo người kia vào lòng mình dùng cánh tay không bị thương siết chặc, Khinh Tiêu hít một hơi tóc Y Tịnh, giọng nói cũng đã run run: “Anh chưa bao giờ hết yêu em.Y Tịnh, cho dù đôi bàn tay em có dính bao nhiêu máu người anh vẫn muốn nắm lấy nó, giữ chặc trong tay anh cả đời, dù cho cả người em tắm trong máu, anh cũng sẵn sàng nhảy vào bể máu cùng em, chì vì anh muốn vuốt ve mơn trớn trên làn da em, muốn ôm em vào lòng, dùng thân thể này làm em sung sướng.”

___________


16 phản hồi on “Tôi chỉ cần có em_chương 19”

  1. thuygiao nói:

    oa thiệt là ngọt ngào, anh Tiêu anh sẽ được thêm vô bộ sưu tập những anh công sát thủ a
    bạn Cầm ơi có thể đổi cách xung hô “Tỷ” của chị gái anh Tiêu thành “chị” được không. mình thấy dùng từ “Tỷ” giống cổ trang quá dùng từ chị thì phù hợp với văn hiện đại hơn

    • tieudaocam nói:

      Mới đầu ta cũng để chị, dưng mờ ta đi lượn vòng vòng mấy nhà khác thì văn hiện đại vẫn thấy để tỷ, kêu Na tỷ nghe hay hơn là chị Na. Ối làng nước ơi nó quê mùa chịu không nổi. Nên nàng chịu khó vậy!

  2. đọc 1 lèo từ đầu đến chương 19 … Dù chương 19 phải vật vã một tý nhưng không sao! rất chi là đáng nha!

    ta phục anh Tiêu! Yêu như anh mới gọi là yêu chứ! ôi ta yêu anh Tiêu *tung hoa*

    Anh Tiêu sẽ là thần tượng mới trong lòng của ta *tung bông*

    Thiệt là ganh tỵ với Tịnh nha, suốt ngày tự ti với anh Tiêu ;))

    • tieudaocam nói:

      Cụng phải thông cảm, anh Tịnh chịu nhìu khổ sở wá òi mà!
      Cho ảnh tự kỉ chút, ai yêu mà ko lo gần lo xa.
      Mà ta cũng công nhận anh Tiêu wá iu anh Tịnh lun! đến ta còn ganh hún chi….hihihi!

      • Hí hí *cừi khả ái*

        ta là ta si nghĩ rằng … anh Tiêu này là mê giai từ khi còn là giáo viên đây, nay được trẻ lại sung sức nên mới thực hiện mí cái trò tình cảm sến xúa này ;))

        Cơ mà thích quá, chờ mí chap cuối nà *tung hoa*

      • tieudaocam nói:

        Ta phản đối nha, làm gì có chiện đóa. Anh tiêu chẳng đã nói hùi đó ảnh cũng có bạn gái mà, với lại hok hề có dấu hịu nào hết nha, ảnh cũng nói ảnh hok phải gay.
        Chỉ từ khi gặp bé Tịnh ảnh mới để ý tới người ta thôi à. Hok có đc nói thần tượng của ta giống vậy na. (giẫy giẫy, đạp đạp).
        Ta định ngày mai up chương mới dưng mờ nghe nói thế sao mà ta muốn dìm hàng quá đi, hay là đặt pass mới nhể (gãy cằm).?!

      • hế hế, biết đâu được ảnh giấu a ~

        Cơ mà ảnh cũng nói là dù có quen nhưng không có quan tâm chăm sóc như Tịnh nhóe, cũng nói là không nhớ nhung gì tất nhá … *chỉ chỉ*

        thì suy ra chỉ là quen thui chứ có phải là yêu đâu, cũng có phải không mê giai đâu :-”

        Cơ mà định dìm hàng, định đặt pass mới sao *câm phẫn*

        *đập bàn chọi ghế*

        up mau đê :”>

  3. Isshichan nói:

    ta vẫn like nhưng có chút thất vọng!! anh Tiêu thay đổi nhanh quá, cứ như bản tính của anh vốn là khát máu vậy. Ta thật sự không thích sự thay đổi này.
    có thể ta vốn là người lương thiện (ọe) nên ta không thích cách thay đổi chiều hướng kiểu như vậy, Anh Tịnh đã là người hai tay đã vấy máu mà anh Tiêu cũng vậy thì chả lẽ sẽ thành 2 kẻ Đại ma đầu à??? Rồi còn cách xử sự của anh Tịnh nữa, dù tàn bạo hãy là cái gì thì anh ấy cũng quá không chú ý đến anh Tiêu rồi, anh Tiêu đang bị thương mà anh ấy còn mải lo tra tấn Anna đến chết.( nếu là ta thì ta cho 1 phát súng rồi ôm anh iu xem anh í thế nào) . Ta đọc mà cứ như thấy anh Tịnh đang cảnh cáo anh Tiêu ấy , chứ lại không nhìn thấy tình cảm gì mấy. Còn không thì Anna để sống rồi tra tấn sau (ta là người tốt mà)

    Anh Tiêu cũng thay đồi 180 độ khiến ta không cách nào thích ứng nổi, cảm thấy mâu thuẫn kiểu gì đó làm mình hơi bức xúc. Quan trọng là trc khi tá thi thì anh là một giáo viên mẫu mực cơ mà. Kể cả yêu đến mức cuồng thì anh vẫn nên là người lí trí, giết xong chỉ cần cảm thấy đáng chứ không nên vui sướng vì được giết người. ADN của anh có pha tính khát máu hay sao vậy??
    ta cảm nhận sao thì nói vậy thôi chứ không chê à nha! *cấm ném đá*

    thzzz nàng đã edit ! ta đã giải pass được!! lần trc đanh thừa 1 từ ở giữa khiến ta gần điên, h đọc lại mới thấy : AAAAA , nhầm!

    • tieudaocam nói:

      thank nàng đã nhiệt tình com hem! theo ta thì nàng cứ bình tĩnh, chưa đi đến cuối chưa biết dư lào mà, ta lúc đầu cũng hơi sốc na, dưng mờ từ từ mới thấy hok phải vậy đâu.
      Nói là ma đầu thì chỉ có anh Tịnh thoi, ta thì ta nghĩ không phải anh Tiêu khát máu, mà là ảnh nhầm tưởng như vậy, tại ảnh thấy cái thằng đó định híp anh Tịnh nên mới nổi điên lên.
      Chứ ảnh vẫn ôn nhu mờ, thôi, nói nhìu quá thành ra jóng xì poi mất. Mà anh Tịnh ảnh cũng không phải là kẻ vô tình, không để ý đến anh Tiêu, mà là ảnh biết anh Tiêu chỉ bị thương nhẹ thoi, hành hạ Anna cũng đâu có mất bao nhiu time, hề hề, cảnh cáo gì cơ, anh Tịnh thương anh Tiêu mờ, nếu mà anh Tiêu ko tỏ tình thì anh Tịnh chỉ biết gậm gối khóc thầm thoi, chứ có dám làm gì đêu.

  4. nhanvy nói:

    Bị thích cm của Isshichan. Không ý kiến gì thêm :))

  5. kenie nói:

    tổn thương phần mền = phần mềm

    tỷ sẽ dùng tình yêu gắng bó = gắn bó

    đừng ái náy, biết không = áy náy

    Tiều tử ngốc = tiểu tử

    cố tình dậm chân phản đối = giậm chân

    Hàn Vũ Xuyên nén tập brochure = ném *chúc mừng Dương tỷ* :]]

    trãi qua chuyện đó = trải qua

    giữ chặc trong tay anh cả đời = giữ chặt


    anh Tiêu tỏ tình rất H nha =))) người ta :”> nha~ ^^

  6. ky nhi nói:

    hay wa nha nang hjhj pass cung rat de tim

  7. kyu nói:

    uầy đoạn cuối ngọt ngào quá
    tiêu ăn nói giỏi ghê ^^
    ss edit hay lắm :X

  8. thuphong nói:

    Thanks nàng nhé. Pass đúng là dễ hơn ta tưởng. HAPPY NEWYEAR nàng….

  9. dust1506 nói:

    Thật ra anh Tiêu xứng đáng là 1 tiểu công để mọi người ngưỡng mộ, ôn nhu như anh, trao trọn tình cảm cho người mình yêu 1 cách trọn vẹn như vậy, quả thật rất tuyệt vời…

  10. Đinh Dung nói:

    giờ mới biết cái cp này còn một cái tính cách biến thái nữa a~, giết người mà cũng hưng phấn như vậy, ngưu tầm ngưu mả tầm mã ,aizzz


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s